$PI Chuyến tàu chạy qua hoàng hôn, lướt qua bóng cây bàng rợp bóng,
Tôi không cần hỏi tên và nơi về của bạn ngày nay.
Không cần truy hỏi thời gian có dịu dàng với bạn hay không.
Tôi chỉ theo con đường cũ, đến một cuộc hẹn ngày xưa, nhìn một chút gió ngày xưa, con hẻm ngày xưa, góc phố ngày xưa có lụa bàng bay.
Hóa ra tôi tìm kiếm không phải là quá khứ cũng không phải là hiện tại của bạn,
Mà là khoảng thời gian không thể trở lại, thời gian chúng ta cùng nhau bị ánh nắng bao phủ.
Gió lại nổi lên, lá rụng phủ đầy con đường đã đi qua,
Tôi nhẹ nhàng vẫy tay, như lời chia tay với chính mình đã lâu